Lãng phí đại học vì nghe theo định hướng của cha mẹ

Đại học có phải là con đường duy nhất

Lãng phí đại học vì nghe theo định hướng của cha mẹ

Chắc hẳn bạn đã từng bắt gặp câu chuyện “Lãng phí đại học vì nghe theo định hướng của cha mẹ” trong cuộc sống. Vậy, liệu đại học có phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công không? Hãy cùng Việt Khoa trả lời câu hỏi này qua chủ đề “Con phải chọn học ngành ba mẹ định hướng thì mới thành công”.
Chọn học đại học vì nghe theo lời ba mẹ luôn là chủ đề chủ đề được bàn tán nhiều nhất. Gần đây bài viết “Tôi đồng ý khi con muốn bỏ đại học” đang nhận được nhiều ý kiến trái chiều trên VnExpress. Ai cũng đều có những ước mơ, hoài bão của riêng mình, có người sẵn sàng đánh đổi để đạt được. Thế nhưng cũng không ít người phải gạt bỏ niềm đam mê đó để lao vào vòng xoáy thị trường hay đơn giản chỉ là “thuận theo ý của ba mẹ”.
Đại học có phải là con đường duy nhất
Nghe theo định hướng của cha mẹ và những người đi trước hay tin vào đam mê của bản thân luôn là một quyết định khó khăn với những bạn trẻ trước ngưỡng cửa đại học. Thiếu kinh nghiệm sống và sự quyết đoán, nhiều người dễ dàng làm theo sự sắp xếp, đi theo con đường mà cha mẹ vạch sẵn. Tuy nhiên, không ít trong số đó nhanh chóng nhận ra sai lầm.

Câu chuyện 1:

“Tôi từng học bốn năm đại học. Bố mẹ và những người đi trước cứ khuyên tôi học ngành kỹ thuật, để sau này có người thân, người nhà giúp đỡ. Nhưng đó là một định hướng sai lầm. Bốn năm học, tôi vẫn không đam mê ngành này chút nào. Đến tận khi ra trường, tôi cũng không thấy hứng thú. Trong thời gian học kỹ thuật, lúc nào tôi cũng có tư tưởng học ngoại ngữ, đi làm part-time tại các trung tâm nước ngoài, nhưng vẫn lo sợ bản thân sẽ bỏ bê các môn kỹ thuật, không ra trường đúng hạn, thấy áp lực với gia đình.
Ra trường, tôi lập tức quay 180 độ, đi làm trái ngành. Chỉ thấy hối tiếc giá như trước đây mọi người đồng ý cho tôi học khoa ngoại ngữ thì có lẽ giờ đã khác, thời gian của tôi sẽ được rút ngắn và kiến thức chuyên sâu hơn, kỹ năng sẽ tốt hơn tự học online hoặc đi học các trung tâm Anh ngữ không đều đặn (vì ra trường, gánh nặng cuộc sống mưu sinh, khiến tôi không có đủ điều kiện để học chuyên sâu từ đầu).
Lúc mới vào đại học, mọi người khuyên “con trai nên học kỹ thuật, sau đó học thêm ngoại ngữ sẽ tốt hơn”. Tôi thấy có vẻ cũng hợp lý, nhưng đó là áp lực với bốn năm kỹ thuật – một ngành mà tôi không hề muốn theo đuổi, lãng phí thời gian và ra trường chắc chắn sẽ không gắn bó. Bây giờ, tôi vẫn tự hào mình làm trong ngành hàng không với tiêu chí ngoại ngữ cao và tôi đang rất hứng thú với công việc mình đã chọn, mặc dù đi chậm hơn so với các đồng nghiệp hai, ba năm.
Chắc chắn sau này, tôi sẽ tôn trọng suy nghĩ của con cái. Đó mới là chỗ dựa tinh thần cho chúng theo đuổi đam mê. Cha mẹ không nên ép buộc con phải đi theo một định hướng duy nhất của mình.”
Ngày nay, vẫn còn không ít các bạn trẻ chọn nghề theo ý của cha mẹ. Thông thường cha mẹ làm nghề gì hoặc có người thân quen đi trước lại định hướng cho con theo nghề đó. Điều đó cơ bản cũng xuất phát từ mong muốn tạo cho con một con đường tương lai bằng phẳng nhất của các bậc cha mẹ. Mong muốn con mình thành đạt là điều chính đáng, là cha mẹ ai chẳng muốn con có một công việc ổn định, thu nhập cao nên nhiều khi họ đã thay con quyết định luôn cả nghề nghiệp tương lai. Nhưng vô tình họ quên đi cảm nhận và không biết rằng con mình có thật sự yêu thích và phù hợp với điều đó hay không?
Học ngành gì không quan trọng nhưng nhất định bạn phải tìm được cho mình một công việc yêu thích. Như vậy, bạn mới có thể vui vẻ từ 7h sáng đến 7h tối mỗi ngày. Một người không yêu thích công việc của mình thì chắc chắn họ sẽ không có sự đầu tư, không sáng tạo và đặc biệt không có sự khát vọng vươn lên trong sự nghiệp. Có đam mê bạn sẽ vượt qua những lần thất bại để thành công và làm giàu bằng chính năng lực và sở thích. Các bạn trẻ phải dám làm dám chịu và lựa chọn công việc yêu thích, phù hợp với năng lực của bản thân.

Câu chuyện 2:

“Tôi từng được cha mẹ hướng vào đạo học theo khối ngành kinh doanh do có mẹ làm ngân hàng, bố mở công ty riêng. Vì bản thân cũng chẳng rõ mình đam mê gì nên tôi nhắm mắt đưa chân, học theo định hướng của cha mẹ. Nhưng chỉ hết một năm đầu đại học, tôi nhận ra đây không phải thứ mình có thể gắn bó. Mỗi buổi học chuyên ngành với tôi như một màn tra tấn tinh thần khủng khiếp. Tôi áp lực và dần chán nản với việc học.
Cũng trong thời gian này, tôi tham gia một câu lạc bộ truyền thông của trường và nhận ra mình yên thích thực sự bị cuốn hút với lĩnh vực này. Vậy là tôi quyết định nói thật với cha mẹ về nguyện vọng bỏ học để rẽ ngang của mình. Đương nhiên cha mẹ tôi phản đối kịch liệt, thậm chí còn cực đoan đến mức cấm tôi hoạt động ở câu lạc bộ. Nhưng sự phấn khích của một đứa lần đầu tiên biết được mình muốn gì và làm tốt thứ gì nhất, tôi quyết tâm bỏ học và thi lại. Biết không thể ngăn cản tôi, cha mẹ đành thỏa hiệp, nói tôi bảo lưu kết quả đại học để có cơ hội quay lại nếu thất bại trong môi trường mới.
Nhưng rồi, tôi đã không để cho nỗi lo lắng của cha mẹ trở thành sự thật. Sau khi thi đỗ vào ngành truyền thông của một trường đại học khác, tôi nhanh chóng bị cuốn vào niềm đam mê của mình và nhanh chóng phát huy được thế mạnh của bản thân. Kết thúc bốn năm học nhanh như chớp mắt, tôi ra trường, xin vào làm ở một công ty truyền thông có tiếng và cháy hết mình với công việc. Đã 10 năm kể từ ngày đi làm, tôi vẫn chưa khi nào hết nhiệt huyết với công việc, thu nhập đủ tốt để tôi sống thoải mái. Cha mẹ vì thế cũng hết lòng ủng hộ.
Thế nên, đừng ngại nếu bạn theo đuổi đam mê của mình đến cùng. Tất nhiên, có thể nếu nghe theo bố mẹ học kinh doanh, giờ tôi đã có một vị trí tốt trong ngân hàng hay sẵn sàng kế tục sự nghiệp của cha, nhưng tôi không chắc mình có thể sống vui và làm việc thoải mái như hiện tại. Vì vậy, tôi chưa khi nào hối hận với quyết định rẽ ngang của mình.”
Trên đây là một số câu chuyện của những bạn trong cuộc. Còn bạn thì sao, bạn có suy nghĩ gì về chủ đề này nào. Hãy chia sẻ cho Việt Khoa cùng những bạn đọc khác biết nhé!